Nhiễm HIV/AIDS không phải là chấm hết. Họ có thể sống một cách hữu ích, có thể cống hiến nhiều cho cộng đồng nếu cộng đồng dang tay ra với họ. Và chính Kiên “ết” đã làm thay đổi cách nhìn về những người mang trong mình căn bệnh thế kỷ.Chúng tôi gặp Phan Văn Kiên (SN 1976) khi chương trình “Mùa hè bé ngoan” của Kiên vừa kết thúc.
Cũng như bao nhiêu người phụ nữ khác, tôi cũng đã từng có một gia đình hạnh phúc một cuộc sống bình thường với bao nhiêu ước mơ và hoài bão.Những rồi một ngày kia, tôi phát hiện ra mình đã nhiễm HIV. Mọi thứ với tôi dường như tiêu tan, sụp đổ. Tôi chỉ biết khóc, đau đớn, dằn vặt và thấy thật có lỗi với con mình.
Biết tin chồng nhiễm HIV khi anh ấy bị tai nạn, lúc đó tôi đang mang trong mình đứa con gái thứ 2. Mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, tôi chưa được chuẩn bị tâm lý để chấp nhận sự thật phũ phàng đó. Đau khổ và lo lắng cho mình thì ít mà lo lắng cho số phận của 2 đứa con thơ dại rất nhiều. Tự nhốt mình trong 4 bức tường, tôi không muốn tiếp xúc với ai trong một thời gian dài.
Cảm ơn đời ,cảm ơn người, cảm ơn dự án CHP đã cho tôi cơ hội để có thể gặp gỡ chia sẻ hỗ trợ và giúp đỡ được những người có cùng cảnh ngộ như tôi !Kể từ khi tham gia vào dự án tôi cảm thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn, lạc quan tự tin hơn, nhất là khi tôi và anh em trong nhóm hỗ trợ giúp đỡ được những người có hoàn cảnh như chúng tôi ngày nào.
Nghiện hút rồi nhiễm HIV, cánh cửa cuộc đời dường như đóng sập với chàng kỹ sư cơ khí. Nhưng khi sinh hoạt trong câu lạc bộ đồng đẳng, anh đã tìm được niềm hạnh phúc bên một phụ nữ hoàn toàn khỏe mạnh.Chiều cuối năm, tiết trời lạnh buốt, phố xá tấp nập người và xe, trong căn phòng nhỏ của Trung tâm nâng cao sức khỏe cộng đồng...
Khi chưa dính vào ma túy tôi cũng là một thanh niên nhiều hoài bão dù không thông minh như những người thông minh nhưng tôi lại rất giỏi bắt chước. Việc gì chỉ cần nhìn qua một lần là tôi có thể làm được ngay, từ nấu ăn cho đến sửa ôtô. Học không giỏi nhưng tôi học đều các môn, đến năm 1998 thi đỗ trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội
CHP- Dự án “Trao quyền cho các tổ chức xã hội dân sự để thực hiện thành công sáng kiến giảm hại”- Dự án Phòng chống HIV/AIDS khu vực Châu Á tại Việt Nam
Tôi! Một người đã từng vào tù ra tội vì nghiện ma túy do thiếu hiểu biết nên đã bị nhiễm HIV/AIDS. Cuộc đời tưởng chừng như phải bỏ đi vì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì với tôi khi tối nhận kết quả dương tính HIV/AIDS, trong một thời gian dài tôi luôn lảng tránh với mọi người, lầm lũi đi về với tâm trạng chán trường vô hạn
Bạn đã bao giờ tưởng tượng nếu mình là người có H thì mình sẽ như thế nào chưa nhỉ? Bạn sẽ gặp phải bao khó khăn: sức khoẻ yếu đi, tinh thần sa sút nhất là bạn sẽ phải đối mặt với sự kỳ thị của cộng đồng và sự tự kỳ thị của chính bản thân mình.Tôi đã từng phải chịu sự phân biệt đối xử không những của cộng đồng mà của chính người thân trong gia đình mình.
Đối với tôi – một người bị nhiễm HIV từ chồng thì hôm nay là một ngày thật đặc biệt, ngày nhóm tự lực của chúng tôi sinh hoạt với nhau. Ngoài những cuộc gặp gỡ hàng ngày, chúng tôi có quy định một ngày trong tháng toàn bộ thành viên nhóm được gặp nhau.Cuộc sống mưu sinh khiến ai cũng có những công việc riêng, nhưng dù bận đến mấy...
CHP- Dự án “Trao quyền cho các tổ chức xã hội dân sự để thực hiện thành công sáng kiến giảm hại”- Dự án Phòng chống HIV/AIDS khu vực Châu Á tại Việt Nam
Tôi còn nhớ buổi đầu gặp anh cũng là ngày tôi được hiểu và thấm thía cuộc đời của một con người. Anh không như những người khác mà tôi đã từng quen biết, ở anh tôi thấy một trái tim đồng cảm, một tình thương bao la ấm áp cho những số phận bất hạnh như tôi. Người tôi muốn nhắc tới là anh Nguyễn Thanh Ba - nhóm trưởng nhóm Đoàn Kết Chợ Mới
Các bạn có muốn nghe sự thay đổi của cuộc đời tôi không, rồi các bạn sẽ rất bất ngờ vì nó như một dấu ấn, một kỳ tích mà tôi không thể nào quên. Để bắt đầu tôi phải quay ngược thời gian về những năm trước.20/2/2005, cái ngày đó là một ngày tồi tệ nhất đời tôi, cầm trên tay giấy báo kết quả HIV dương tính, toàn thân tôi như chết lặng.
Tôi vẫn nhớ lần đầu khi tôi mới làm quen em. Điện thoại đổ chuông, nghe tiếng alô của tôi, sau vài giây lưỡng lự, em tắt máy. 1 lần, 2 lần rồi nhiều lần nữa tôi vẫn chưa có cơ hội nói chuyện với em. Sau này khi đã quen biết em mới thổ lộ, em không dám giao tiếp với người lạ vì sợ làm lộ thông tin về tình trạng nhiễm HIV của mình.